“Cho em chơi với!” cậu bé có thần kinh không bình thường chạy đến nói với tôi khi trông thấy tôi đang ôm một trái banh.
“Được thôi!” tôi đáp lời.
Tôi ném trái banh về phía nó.
“A..a..a! Em chụp được rồi!” thằng bé reo lên.
“Tốt lắm! Bây giờ em ném nó lại cho anh đi,” tôi hăm hở nói.
Thằng bé ném trái banh lại. Tôi chụp lấy và lặn xuống nước...
“Cháu không cần phải làm như vậy đâu...” người mẹ nãy giờ vẫn dõi theo đứa con tội nghiệp đang chơi đùa, nói nhỏ với tôi.
“Không có gì đâu cô ạ, chỉ là vui thôi mà,” tôi cười đáp lại lời người mẹ.
“A..a..a. Lặn xuống nữa điiiii!” thằng bé kêu to. Thế là tôi lại lặn xuống để chiều theo ý nó.
Chúng tôi tiếp tục vui vẻ chơi với nhau suốt nửa giờ liền. Lúc thằng bé đi khỏi, trên khuôn mặt nó vẫn còn nở một nụ cười thật rạng rỡ tôi chưa từng thấy bao giờ.
Câu chuyện nhỏ xảy đến với tôi một cách rất đỗi bình thường. Tôi nghĩ rằng đó là việc mà bất cứ ai khác cũng sẽ làm như tôi. Một cậu bé muốn được chơi đùa, và tôi cũng thế. Điều này làm cậu bé cảm thấy vui, nên tôi cũng vui. Thế mà sau đó, nhiều người xung quanh cứ đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Một thằng bé còn chạy đến chỗ tôi và hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn: “Sao anh lại chơi với đứa chậm phát triển không bình thường ấy?”.
Tôi quay mặt bước đi mà không nói một lời nào. Lòng cảm thấy vui vì đã làm những điều mà tôi cho là mình nên làm.
- Kevin Toole

Khi có một người bạn thật sự, bạn sẽ nhận được nhiều hơn những gì mình đã chia sẻ.
- Thomas Fuller

Xem thêm bài viết: Những câu nói hay về cuộc sống

Chủ đề tương tự: